Chi tiết

“Thanh xuân trôi nhanh như cơn mưa rào, dù bị ướt nhưng chúng ta vẫn muốn dắm chìm một lần nữa”.

Ngày ấy khi vừa bước chân vào cổng trường cấp 3, cứ ngỡ sẽ là một khoảng thời gian khá dài để tiếp tục chiến đấu với bài vở, những con số. Tụi mình vẫn gặp nhau mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi giây, cả khi mỗi buổi sáng đến cả lúc tan học về. Những ngày tháng khá bình thường ấy cứ chậm rãi len lỏi vào tâm trí, một góc nhỏ trái tim tụi mình bao giờ không hay.

Cuộc sống là một vòng luân hồi, thời gian trôi nhanh không chờ đợi ai và cả tụi mình cũng vậy. Ba năm cấp ba bay qua nhanh cái vèo, khi tiết học cuối cùng đã qua đi, không ai cho chúng ta cơ hội để nhìn lại quãng đường mọi thứ. Áp lực từ bài vở, những con số, thầy cô, kỳ vọng của ba mẹ và cả tương lai không một định hướng.

Tụi mình còn quá trẻ để nghĩ đến điều đó, có những đứa bạn còn bị bố mẹ ép vào những con đường đã được định sẵn mà không được làm theo đam mê mình muốn.

Con đường trưởng thành sẽ luôn có sự rời xa nhau theo cách này hay cách khác. Khi đó chúng tôi luôn tin rằng rời xa nhau vì ngày mai gặp lại vì vậy mới nói hẹn gặp lai. Thật ra thế giới này quá rộng lớn, ban đầu những người nói mãi mãi không xa nhau. Một lần xa nhau rồi có thể sau này sẽ không còn cơ hội gặp lại nữa. Rồi hai bên đều phải quên đi. Tạm biệt thực ra không phải là từ biệt mà là một lời hứa.